Đầu ngón tay lạnh băng của ông nhẹ nhàng chạm vào má ta.
Ta sợ đến mức không dám động đậy.
02
Đầu ngón tay của Tiêu Diễn lạnh buốt như băng, giống hệt một khối hàn ngọc.
Khi chạm vào làn da ấm áp của ta, ông dường như khựng lại một chút.
Ta cảm nhận được đầu ngón tay ông khẽ run lên trong thoáng chốc.
Là ảo giác sao?
Ta không dám chắc.
Ta chỉ có thể tiếp tục đóng vai một đứa trẻ vô hại, ngây thơ.
Mở to đôi mắt tròn, tò mò nhìn ông.
Đây là v/ũ k/hí duy nhất của ta.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc.
Cũng có thể dài như cả một thế kỷ.
Cuối cùng ông thu tay lại.
“Giữ lại đi.”
Ông ném xuống ba chữ ấy, xoay người rời đi, không hề lưu luyến.
Vạt long bào quét qua không khí, mang theo một cơn gió lạnh.
Mãi đến khi bóng dáng ông hoàn toàn biến mất ngoài cửa, những người đang quỳ trong phòng sinh mới như được vớt khỏi mặt nước, mềm nhũn ngã xuống đất, thở dốc từng hơi lớn.
Ta đã sống sót.
Ít nhất là tạm thời.
Ta được một ma ma trông có vẻ điềm tĩnh nhất bế lên, dùng chăn gấm đã chuẩn bị sẵn quấn lại.
“Chúc mừng tiểu công chúa, chúc mừng tiểu công chúa.”
Các cung nữ xung quanh nhỏ giọng chúc mừng.
Nhưng trên mặt họ không hề có chút vui mừng nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi của kẻ vừa thoát ch//ết.
Ta được bế về một thiên điện đã chuẩn bị sẵn.
Nơi này rất yên tĩnh.
Thậm chí có thể nói là tĩnh mịch đến đáng sợ.
Ba ngày tiếp theo, ta luôn quan sát.
Quan sát hoàng cung ăn thịt người này, quan sát quy tắc để sống sót của ta.
Người hầu hạ ta rất ít.
Chỉ có một ma ma họ Tần, cùng hai cung nữ nhỏ tên Thanh Hòa và Thanh Miêu.
Họ làm việc cẩn thận đến cực điểm, gần như không phát ra chút tiếng động nào.
Ánh mắt họ nhìn ta đầy thương hại.
Cùng với một nỗi sợ hãi không thể che giấu.
Giống như ta không phải một tiểu công chúa tôn quý…
Mà là một thùng th/uốc n/ổ có thể phát n/ổ bất cứ lúc nào.
Từ những cuộc trò chuyện bị ép nhỏ đến mức gần như không nghe thấy của họ, ta dần ghép lại được chân tướng.
Hóa ra sau khi Tiêu Diễn đăng cơ, từng có quốc sư tiên đoán rằng:
Ông sát nghiệt quá nặng, sớm muộn cũng sẽ bị trời phạt.
Tương lai sẽ ch//ết dưới tay chính cốt nhục của mình.
Từ sau lời tiên đoán đó, tất cả con của ông…
Đều không sống qua nổi một tháng.
Có đứa “ngoài ý muốn” mà yểu mệnh.
Có đứa “bệnh ch//ết”.
Có đứa vừa sinh ra đã là thai ch//ết.
Giống hệt như hôm nay.
Nếu không phải ta liều mạng khóc thành tiếng…
Kết cục của ta chỉ là được ghi lại là “sinh ra đã yểu mệnh”, sau đó bị xử lý trong im lặng.
Bà đỡ kia vốn không phải muốn gi//ết ta.
Bà ta chỉ đang thi hành một mệnh lệnh vô hình, một “thánh chỉ ngầm” mà tất cả mọi người đều hiểu - Con của hoàng đế không được phép sống.
Người muốn ta ch//ết, có lẽ không phải chính Tiêu Diễn.
Mà là những kẻ suy đoán thánh ý của ông.
Những kẻ muốn lấy lòng ông.
Hoặc đơn giản chỉ là sợ lời tiên tri kia thành sự thật.
Họ thà gi//ết nhầm…
Cũng không muốn bỏ sót một ai.
Còn Tiêu Diễn đối với tất cả những điều đó…
Từ trước tới nay đều ngầm cho phép.
Cho đến khi ta xuất hiện.
Vì sao ta có thể sống?
Là vì tiếng khóc của ta khiến ông đổi ý?
Hay là vì sau khi gi//ết mười ba đứa con, ông cuối cùng cũng cảm thấy chán nản… hoặc cô độc?
Ta không hiểu.
Cũng không dám đem m/ạng mình ra cược tâm tư của một bạo quân.
Ta chỉ biết…
Hiện giờ ta là ngoại lệ duy nhất.
Mà ngoại lệ, nghĩa là đã phá vỡ quy tắc.
Người phá vỡ quy tắc…
Hoặc sẽ trở thành quy tắc mới.
Hoặc sẽ bị quy tắc nghiền nát.
Tiêu Diễn không hề đến thăm ta nữa.
Nhưng ông sai người ban cho ta một cái tên.
Cố Chiêu Ninh.
Chiêu - chiêu cáo thiên hạ.
Ninh - an bình.
Một bạo quân…
Lại đặt tên con gái mình là Chiêu Ninh.
Thật đúng là châm biếm.
Mỗi ngày ta chỉ có thể ăn và ngủ.
Ta phải mau chóng lớn lên.
Một đứa trẻ sơ sinh có thể làm được quá ít.
Khi Tần ma ma cho ta uống sữa, bà luôn cẩn thận dùng kim bạc thử đ/ộc trước.
Lần nào…
Kim bạc cũng đen kịt.
Sau đó bà sẽ không biểu cảm gì mà đổ bát sữa đi, đổi bát khác, thử lại.
Cho đến khi kim bạc không đổi màu nữa.
Người hạ độc…
Ở khắp mọi nơi.
Ta không biết mình có thể sống đến ngày nào.
Cuộc sống như bước đi trên lưỡi dao khiến ta luôn giữ cảnh giác cao độ.
Một hôm, khi ta đang ngủ, bỗng bị tiếng ồn ào đánh thức.
Hình như bên ngoài xảy ra chuyện gì đó.
Thanh Hòa và Thanh Miêu sợ đến mức mặt trắng bệch.
Tần ma ma còn giữ được bình tĩnh hơn.
Bà đi ra ngoài xem một chút, khi trở về sắc mặt cũng khó coi.