Chỉ số bực bội 99%

Chương 4:
17/05/2026
Trước Sau

8.

Cho đến một tối, Tạ Dữ mãi không về.

Chỉ nhắn cho tôi một câu:

【Có chút việc, đừng lo, mai anh về.】

Hệ thống lại kích động giải thích:

【Cơ hội tốt! Tạ Dữ , thiếu gia thật lưu lạc bên ngoài,  đã được Tạ gia tìm về rồi!】

【Ở nhà mới chắc chắn sẽ bị gây khó dễ. Ký chủ chỉ cần an ủi nhiều một chút, điểm công lược chẳng phải sẽ tăng sao!】

Nhưng chờ mãi đến sáng hôm sau, anh ấy vẫn chưa về.

Chắc còn đang xử lý chuyện Tạ gia.

Tôi bèn đi thư viện thành phố trước.

Chiều đến, điện thoại hết pin.

Tôi để máy ở khu sạc, cắm đầu học liền mấy tiếng.

Tối muộn, học xong mới mở điện thoại ra.

Thấy Tạ Dữ gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn, tin cuối cùng là:

【Em đang ở đâu? Anh đến đón.】

Tôi vừa trả lời, vừa đeo balo đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa thư viện chợt nghe có người gọi phía sau:

“Tiểu Hà?”

Quay lại nhìn, là Lục Thành mấy hôm rồi chưa gặp.

Anh ấy cũng ôm vài quyển sách, vừa đi cùng tôi vừa hỏi xã giao:

“Có muốn cùng anh ăn tối không?”

Tôi lắc đầu:

“Không đâu, lát nữa bạn trai em đến đón ở ngã rẽ phía trước.”

Anh ấy nhìn theo hướng tôi chỉ, khẽ nhíu mày:

“Trời tối rồi, để anh đưa em qua con hẻm này trước đã.”

Nói xong chợt nhớ ra gì đó:

“Đợi anh chút, anh quên tai nghe trong thư viện. Đừng đi lung tung, anh quay lại ngay.”

Tôi gật đầu, đứng chờ tại chỗ.

Nhưng chưa đợi được bao lâu, tôi đã cảm nhận được một ánh mắt dò xét khiến người buồn nôn dính lên người mình.

Tôi liếc quanh.

Có một gã tướng mạo bất hảo đang quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Tim tôi thót lại, lập tức quay người rời đi.

Không ngờ một người khác đã chặn trước mặt tôi.

Hai người vây tôi lại.

Gã mặc áo sơ mi caro nồng nặc mùi rượu tiến sát lại:

“Đi một mình à? Uống với bọn anh vài ly không?”

Chuông cảnh báo trong đầu tôi vang lên dữ dội.

Tôi lặng lẽ nắm chặt bình xịt cay tự vệ trong túi.

Cố giữ bình tĩnh:

“Không đi.”

Bọn chúng nghe vậy càng áp sát hơn.

Gã áo caro thậm chí còn đưa tay về phía tôi.

Tôi chớp đúng thời cơ, cố nén ghê tởm, rút bình xịt ra phun thẳng vào mắt hắn.

Nhân lúc hắn ôm mặt gào lên, tôi quay đầu chạy về phía thư viện.

Người còn lại kịp phản ứng, chửi bới rồi đuổi theo.

Đúng lúc đó, Lục Thành quay lại.

Thấy tôi gặp nguy hiểm, anh ấy vội chạy tới nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra sau lưng che chở.

Anh ấy giữ vai tôi, nhanh chóng kiểm tra:

“Có bị thương không?”

Tôi lắc đầu, định nói gì đó thì phía sau vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

Tôi quay lại.

Tạ Dữ, cả ngày không gặp, lúc này đang lao vào ẩu đả với hai gã say rượu kia.

Anh ấy đã quen đánh nhau từ nhỏ.

Ra tay tàn nhẫn, cú nào cũng rất nặng.

Sau khi hạ gục được hai tên đó, Tạ Dữ giẫm lên tay một tên.

Sát khí trong mắt vẫn chưa tan, nhìn về phía tôi:

“Vừa rồi hắn dùng tay nào chạm vào em …”

Câu nói đột ngột đứt đoạn.

Ánh mắt Tạ Dữ rơi xuống bàn tay tôi và Lục Thành đang nắm ch ặ t nhau.

Lục Thành nhìn vệt m á u trên đất, khẽ nhíu mày, kéo tôi lùi xa thêm một chút.

Rồi dịu giọng hỏi:

“Em có bị dọa không?”

Lúc dùng bình xịt tôi còn khá bình tĩnh.

Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tôi gặp chuyện như vậy.

Tôi cố nén nước mắt, vừa lắc đầu, vừa muốn rút tay khỏi Lục Thành để qua xem Tạ Dữ.

Nhưng Lục Thành vẫn chưa yên tâm, giữ tôi lại hỏi:

“Có cần nói chuyện này với chú dì không?”

Bức tường phía sau hắt xuống một vệt sáng, chia cắt tôi và Tạ Dữ thành hai nửa sáng tối.

Anh ấy đứng trong bóng tối.

Lặng lẽ nhìn tôi và Lục Thành thật lâu.

Nhìn đến khi sát khí cùng lửa giận trong mắt hoàn toàn tan biến.

Chỉ còn lại một khoảng tĩnh mịch ch ế t lặng.

Tạ Dữ đưa tay lau vệt máu ở khóe miệng.

Tự giễu cười một tiếng.

Rồi quay người bỏ đi.

9.

Tôi hoảng loạn.

Tôi quay sang Lục Thành, nói nhanh, rõ ràng:

“Em không sao, không cần nói với bố mẹ đâu. Em phải đi tìm bạn trai trước.”

Nói xong, tôi rút tay khỏi anh ta, chạy thẳng về phía Tạ Dữ rời đi.

Khi tìm được Tạ Dữ, tôi nâng mặt anh ấy lên, kiểm tra từ trên xuống dưới.

Trên má Tạ Dữ có một vết rách, vai cũng trầy một đường.

Còn Tạ Dữ, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Chỉ đứng yên, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.

Tôi khụt khịt, nắm lấy tay anh ấy:

“Chúng ta đến bệnh viện băng bó đi.”

Cuối cùng Tạ Dữ cũng có phản ứng.

Nhưng là rút tay ra.

Giọng lạnh nhạt:

“Không cần.”

Lúc này tôi mới để ý.

Mấy ngày trước, tôi khó khăn lắm mới hạ được chỉ số bực bội xuống 90%.

Giờ  lại vọt lên 99%.

Là vì anh thấy tôi gây phiền phức cho anh ấy… nên càng chán ghét tôi hơn sao?

Cũng đúng.

Nếu không có tôi, anh ấy đã không bị thương.

Nghĩ đến đó, lòng tôi bỗng trống rỗng.

Hình như… từ đầu đến cuối, tôi vẫn luôn mang lại rắc rối cho Tạ Dữ.

Tôi nhìn góc nghiêng lạnh lùng của Tạ Dữ dưới đèn đường.

Lần đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Sự bám riết không buông của tôi.

Đối với Tạ Dữ…

Có phải chỉ là một gánh nặng?

Trước Sau
Bình Luận (0)
Vui lòng Đăng nhập để tham gia chém gió ní ơi!

Chưa có ai bình luận, hãy là người đầu tiên bóc tem chương này!