Sổ Tay Hướng Dẫn Yêu Đương Dành Cho Chiếc Lông

Chương 1:
20/05/2026
Sau

1.

Bố tôi muốn làm Vua sói, nhưng ông đã tuổi già sức yếu rồi, không thể lên làm Vua sói được nữa.

Cho nên ông đã đặt hy vọng vào thế hệ sau.

Nhưng tiếc thay, ông chỉ có mỗi đứa con gái là tôi.

Tôi thì lại không muốn làm Vua sói.

Ông tuyệt vọng đến mức phải tự mình nỗ lực.

Ông cứ nỗ lực, nỗ lực mãi, rồi phát hiện đối thủ của mình đột nhiên phất lên rất nhanh.

Nào là uống protein, thuốc tăng lực, toàn bộ đều đổ hết vào người.

Lại còn mua nhiều thiết bị chuyên dụng xịn sò!

Ông vốn lớn tuổi rồi, sức khỏe chẳng bằng thằng nhóc sói trẻ tuổi, mà cơ sở vật chất cũng thua kém thì hết đường làm Vua sói rồi.

Thế là ông rút ra bài học kinh nghiệm xương máo, gọi tôi tới: “Con không muốn làm Vua sói thì tùy con, nhưng bố có một điều kiện.”

Tôi  l i ế m  láp cái đuôi lông xù to tướng của mình một cách lười biếng: “Con không nghe đâu.”

Tôi đã không muốn làm thì thôi, còn cần điều kiện cơ à?

Bố tôi mất bình tĩnh, ông thấy đe dọa tôi vô ích thì liền chuyển sang khóc lóc thảm thiết, ôm chân tôi nói.

“Lam Lam ơi, bố xin con đấy! Con cũng không muốn tâm nguyện bao năm qua của bố tan biến đâu ha!”

Ông thật đáng thương quá đi.

Tôi quất nhẹ cái đuôi, hỏi: “Điều kiện gì thế ạ?”

Bố sợ tôi đổi ý, nhanh nhảu nói: “Cho bố ít tiền đi! Bố phải dùng thuốc tốt hơn thằng oách c h e c tiệt kia mới được.”

Tôi sững sờ một lúc: “Con cho á?”

Cơ mà tiền kiếm ở chỗ con người.

Còn tôi là sói mà?

Bố tôi gật đầu cái rụp.

“Đúng! Chính là con đó!”

Mang theo hy vọng của bố, thế là tôi lập tức lên đường.

2.

Kiếm tiền khó khăn quá.

Sau khi biến thành người, tôi đã xin cấp thẻ căn cước tại Cục Quản lý Yêu quái rồi lẻn vào xã hội loài người.

Vấn đề thẻ căn cước của tôi đã được giải quyết, nhưng vì tôi không có học vấn nên chẳng ai muốn nhận tôi vào làm cả.

"Cô chưa tốt nghiệp tiểu học á?! Trời ơi, trên đời này còn có người như vậy luôn?"

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài làm việc trong một nhà máy bất hợp pháp.

Tôi làm việc mười bốn tiếng một ngày, vặn ốc vít.

Chỉ được mười tệ (~35k) một giờ.

Sau mười ngày làm việc, tôi đã kiệt sức.

Tôi dùng phần lớn tiền kiếm được để mua thịt ở siêu thị.

Lúc tôi đang lén ăn thịt bên ngoài ký túc xá mười hai người thì bố tôi gọi đến.

"Gái yêu, con có tiền chưa thế?"

Tôi đếm tiền: "Còn ba trăm hai mươi tệ (~1tr2)."

Bố tôi sửng sốt: "Sao chỉ có ba trăm hai mươi tệ?! Con có ngốc không? Con biết kiếm tiền không đấy? Bố đi làm vặn ốc ở mấy xưởng chui còn kiếm được nhiều hơn con nữa đó."

Tất nhiên là tôi có thể kiếm tiền mà!

Tôi đang làm việc trong một nhà máy chui!

Ông ấy thì biết cái gì chứ!

Tôi nổi giận liền cúp máy. Đêm đến, có người trong căn phòng mười hai người cứ ngáy khò khò khiến tôi mất ngủ.

Tôi nằm dài trên giường, ngay khi nhắm mắt, tôi lại nhớ lời bố mắng tôi là đồ ngốc vì không thể kiếm được tiền.

Tôi không ngủ được!

Tôi lăn khỏi giường. "Không đời nào! Tôi sẽ kiếm bộn tiền! Tôi sẽ cho bố tôi thấy tôi kiếm tiền nhiều như nào!"

3.

Tôi đã chi tận 100 tệ (~360k) tiền taxi và nhờ tài xế đưa tôi đến một biệt thự gần thành phố.

Tôi đã xem video này trên mạng vài ngày trước.

Video nói rằng những người sống ở đó hoặc là giàu có hoặc là có địa vị cao.

Chỉ riêng một cốc nước thôi cũng đã tốn hàng chục ngàn!

Khu biệt thự được canh gác nghiêm ngặt, nên tôi không thể đi vào trong hình dạng con người được.

Tôi bí mật biến thành sói ở hàng rào, hú lên để cổ vũ chính mình rồi nhảy vọt qua tường.

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng của bảo vệ đang tuần tra.

"Anh có nghe thấy tiếng sói tru không? Hình như chúng ở gần đây."

Tôi vô cùng sợ hãi.

May mắn thay, một nhân viên bảo vệ khác trả lời: "Tôi đoán là có ai đó đang xem phim truyền hình thôi. Làm sao sói có thể vào thành phố được?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vì sợ họ phát hiện ra mình, tôi tìm đến biệt thự gần nhất và đi vào trong.

Video là thật.

Phòng tắm trong biệt thự còn rộng hơn cả phòng ngủ tập thể mười hai người ở nhà máy đen.

Không khí không hề ngột ngạt mùi mồ hôi mà còn thơm phức.

Tôi ngửi thấy mùi hoa huệ.

Tôi hít thêm hai lần nữa, và lần này, không chỉ có mùi hoa huệ mà còn có cả mùi thịt thơm nức khó tả!

Là thịt nướng!

Mắt tôi sáng lên khi lần theo mùi thịt đến phòng ăn.

Phòng ăn trống trơn, chỉ còn lại một đĩa thịt nướng thơm phức trên bàn.

Trước lò nướng, mọi ý nghĩ kiếm tiền và  t r ộ m  c ắ p  đều tan biến.

Tôi gầm lên trong lòng, lao nhanh vào bàn ăn và quên mất rằng con người ăn bằng đũa.

Tôi chộp lấy nó rồi nhét vào miệng.

Ôi, miếng thịt mỡ này vừa béo vừa nạc, dầu chảy ra thơm quá!

Hơn nữa miếng thịt nạc này vừa gân lại vừa giòn, tôi rất thích!

Ơ kìa, sao toàn mỡ thế này? Thôi kệ, phần rìa cháy xém vẫn còn thơm phức đây nè!

Tôi nuốt trọn đĩa thức ăn.

Ăn xong, tôi  l i ế m  môi một cái.

Sao chỉ có nhiêu đây thôi vậy?

Đói quá.

Tôi muốn ăn thêm.

Vừa nghĩ đến đó, keng…

Tôi thấy một đĩa thịt nướng khác được đặt trước mặt. 

Ực.

Đó là tiếng tôi nuốt nước miếng.

Tôi từ từ quay đầu lại.

Một người đàn ông đang đứng gần tôi.

Hắn dựa vào bàn, đôi mắt xanh lục sáng ngời nhìn tôi chăm chú.

Bắt gặp ánh mắt tôi, hắn nhướn mày: "Ăn đi."

Hắn nói có thể ăn được.

Sao cũng được!

Vậy thì tôi ăn đây!

4.

Tôi ợ một tiếng.

Xoa xoa cái bụng tròn vo của mình.

Món thịt nướng thật ngon. 

Nhưng mà tôi đã bị bắt quả tang. 

Tôi chớp mắt nhìn hắn.

Hắn ra lệnh: "Đi rửa tay trước đã."

 "... Ừm."

Khi tôi rửa tay xong, hắn đang ngồi trên chiếc ghế sofa rộng rãi trong phòng khách và vẫy tay gọi tôi.

"Lại đây."

Tôi vâng lời đi tới trước mặt hắn.

Hắn gõ gõ tay vịn. "Làm sao cô vào được đây?"

"Tôi trèo tường."

"Để làm gì?"

Ăn cắp chứ gì nữa.

Không, không.

Tôi lắc đầu.

Ăn cắp là sai.

Nếu tôi không bị bắt, mọi chuyện sẽ ổn cả. Nhưng nếu tôi bị bắt rồi bị báo cáo, cảnh sát sẽ biết chuyện và Ban Quản lý Yêu quái cũng sẽ biết, tôi sẽ bị đưa trở lại rừng!

Bị đưa về thì cũng được thôi, nhưng tôi còn chưa kiếm được đồng nào.

Mang từng này tiền về, thể nào bố tôi cũng cười vào mặt cho xem.

Tôi xạo sự, ánh mắt kiên quyết: "Vì để ăn thịt!"

Phải! Tôi đến đây để ăn thịt!

Người đàn ông này bật cười.

Hắn duỗi tay ra kéo làm tôi mất thăng bằng, ngã nhào vào vòng tay hắn.

Tôi ôm lấy ngực hắn, hoang mang hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"

Dưới lòng bàn tay tôi không phải là vải vóc, mà là làn da ấm áp.

Giờ tôi mới nhận ra hắn chỉ mặc một chiếc áo ngủ.

Cổ áo mở rộng để lộ một phần da lớn, lộ rõ cả xương quai xanh cùng với vùng ngực của hắn.

Cảm giác thật tuyệt vời, tôi lén bóp một cái.

Bị hắn phát hiện rồi.

Người đàn ông mỉm cười: "Chơi vui không?"

Tôi gật đầu: "Tôi muốn bóp lần nữa."

Hắn cúi xuống gần hơn.

Chúng tôi đang rất gần nhau.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn hòa quyện với hơi thở của tôi.

Hắn nói một cách chậm rãi.

"Nếu muốn vậy thì..."

Hắn ném mạnh tôi lên ghế.

Tôi ngã phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái. Nhìn lên thì thấy hắn đang chỉnh lại áo choàng. Dây áo được buộc chặt, chỉ hở mỗi cổ: 

"Thế thì cô cứ tưởng tượng đi."

Tôi: !

Sao hắn có thể làm như vậy được cơ chứ!

Trước khi tôi kịp nổi giận, hắn đã nói: "Cô đột nhập vào nhà người ta ăn cắp đồ ăn. Hay là tôi báo cảnh sát nhé?"

Tôi: ?!

Tôi buột miệng: "Không được! Làm ơn đừng báo cảnh sát mà."

Bố tôi sẽ cười tôi mất!

Người đàn ông cười một tiếng: “Cô lấy gì ra để cầu xin tôi?”

Ừ nhỉ.

Tôi lấy gì ra để cầu xin hắn chứ.

Tiền thì không kiếm được, ăn thì lại khoẻ.

Huhu, tôi muốn quay lại rừng làm sói.

Mẹ ơi, con không muốn làm người nữa!

Tôi chán nản.

Người đàn ông cúi xuống véo mặt tôi.

"Dễ thương quá."

"Ở lại làm người hầu cho tôi đi."

Hả?

Chỗ tôi không phải là thời phong kiến. Giờ không còn khái niệm người hầu nữa.

Hắn thật kỳ lạ.

Nhưng để tránh bị Cục Quản lý Yêu quái trục xuất, tôi đành phải gật đầu.

"Được."

Hắn xoa đầu tôi với vẻ hài lòng: “Ngoan lắm."

Tôi ngoan ngoãn ngước lên hỏi: "Người hầu có được nhận tiền không?"

Đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp của hắn tràn ngập ý cười.

"Tùy vào biểu hiện của em nữa."

Sau
Bình Luận (0)
Vui lòng Đăng nhập để tham gia chém gió ní ơi!

Chưa có ai bình luận, hãy là người đầu tiên bóc tem chương này!