5.
Người hầu không được trả lương.
Buồn quá.
Tạ Dục là ông chủ tồi.
Những người hầu khác trong biệt thự đều có lương cố định hàng tháng, nhưng tôi thì không có.
Tạ Dục nói: "Họ là người hầu của biệt thự, em là người hầu của tôi."
Tôi thấy tôi thật đáng thương.
Sau khi sưởi ấm giường cho hắn một lần nữa, nghĩ đến việc không được trả lương khiến tôi muốn đứng dậy.
Tôi đã sống với hắn một năm rồi.
Mùa đông sắp đến, hắn muốn tôi sưởi ấm giường trước khi hắn đi ngủ.
Như vậy hắn sẽ không bị lạnh khi ngủ.
Hắn biết cách tận hưởng ghê!
Tôi nằm trên giường hắn, rộng bao la còn êm ái.
Tôi lăn qua lăn lại.
Mềm quá.
Nó tràn ngập mùi hương của hắn.
Mặc dù giường của tôi cũng rộng, tôi sống ở phòng bên cạnh hắn, hắn cũng chưa bao giờ đối xử tệ với tôi.
Hắn cho tôi đồ ăn thức uống.
Còn hơn làm thợ vặn vít trong nhà máy chui.
Nhưng hắn không trả tiền lương cho tôi.
Dạo này tôi không dám nghe điện thoại của bố nữa.
Tôi sợ bố phát hiện ra tôi thật sự chẳng kiếm được đồng nào.
Vừa rồi tôi đã không nghe điện thoại của bố.
Tôi không dám.
Tôi bật khóc nức nở vì tức giận.
Tối nay tôi sẽ chiếm giường của Tạ Dục, không cho hắn chỗ để ngủ nữa!
Tôi nằm dạng tay chân ra hình chữ đại 大, chiếm hết cả giường.
Tạ Dục đang ở trong phòng tắm, chẳng mấy chốc tiếng nước đã ngừng chảy.
Hắn chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm ngang hông. Thấy tôi chưa đi, hắn khựng lại: "Sao em còn ở đây?"
Tôi ngồi dậy, ôm chặt chăn: "Anh phải đưa tiền cho tôi."
Hắn nói không chút do dự: "Không, anh sẽ không đưa."
Tôi phồng má: "Vậy tôi cũng không đi!"
Hắn bước đến giường chọc má tôi.
"Em phải đi."
"Không đi!"
"Phải đi."
Hắn thật là độc ác.
Tôi chẳng muốn để ý đến hắn nữa.
Tôi sẽ nằm trên chỗ hắn để hắn không có chỗ ngủ!
Bỗng nhiên hắn nói: "Em thật sự cần tiền đến vậy à?"
Hắn định cho tôi sao?
Tôi chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm!"
Tạ Dục nói một cách khó hiểu: "Giúp anh, anh sẽ đưa em."
Giúp hắn cái gì? Tôi không hiểu.
Tạ Dục ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay tôi.
Chiếc khăn tắm bị kéo ra.
Tôi cảm thấy nóng bừng.
Hắn bế tôi ngồi lên đùi hắn.
"Học hành chăm chỉ vào. Anh chỉ dạy em một lần thôi."
Tôi giật mình: "Đây là làm gì vậy?"
Môi hắn áp vào cổ tôi, nóng ran.
Nóng đến mức khiến tôi muốn bỏ chạy.
"Những gì anh làm mỗi tối sau khi em rời đi, từ giờ em sẽ làm theo, được không?"
Tôi theo bản năng hỏi: "Anh sẽ trả tiền cho tôi đúng chứ?"
Hắn mỉm cười, "Đúng vậy."
Tôi miễn cưỡng nói: "Được rồi, vậy thì dạy tôi đi. Tôi sẽ chăm học."
6.
Tạ Dục thật xấu tính.
Ban đầu, việc dạy dỗ không phải như thế này.
Ban đầu, chỉ có tay tôi đau.
Giờ thì tôi mềm oặt như bánh su kem.
Tôi ghét hắn!
Tôi đẩy hắn ra, mồ hôi nhễ nhại.
Hắn hôn cổ tôi: "Đừng nhúc nhích, bé cưng. Để anh ôm em một lát."
Tôi bực mình: "Sao anh không mua thêm ‘áo mưa’ khi hết?"
Không mua thì thôi đi, lúc nãy hắn dỗ ngon ngọt làm tôi rối cả đầu, mơ mơ hồ hồ mà gật đầu đồng ý mất rồi.
Tôi sống trong xã hội loài người đã lâu rồi, học được kiến thức thông thường rồi!
Không muốn có con thì phải dùng biện pháp bảo vệ!
Giọng điệu hắn hờ hững, không để tâm đến lời tôi nói.
"Chúng ta không cần đâu."
"Nhỡ em có t h ai thì sao?"
Hắn cười khúc khích, lại ấn tôi xuống.
"Không thể nào, chúng ta..."
Sau đó hắn nói thêm vài lời.
Tôi không nghe rõ, chỉ nhớ hắn nói gì đó khác.
Lẽ nào hắn bị khiếm khuyết à?
Hắn chắc chắn như vậy, chắc sẽ không có gì xảy ra đâu nhỉ?
Tạ Dục thì thầm ma mị, giọng trầm thấp bên tai: "Bé cưng cũng thích mà, đúng không?"
"Được rồi, đừng khóc nữa. Hôm nay em khóc vì đói phải không? Chồng sẽ cho em ăn no."
7.
Đừng tin lời đàn ông.
Nhất là đàn ông trên giường.
Tạ Dục đã thề với tôi rằng tôi sẽ không mang thai.
Tôi ngây thơ quá nên đã mắc lừa hắn!
Sao con người lại có thể nham hiểm đến vậy!
Tôi cầm que thử thai mà lòng muốn khóc.
Không ai nhắc mấy con thú nhỏ tải app chống lừa đảo à?
Bọn sói tụi tôi cũng cần phòng chống lừa đảo đấy nhé!
Que thử thai, phải vứt đi!
Tôi sờ bụng mình.
Bụng xẹp lép.
Một con sói và một con người sẽ sinh ra thứ gì?
Người sói.
Vì em, anh đã biến thành người sói~
Không, không.
Tôi lắc đầu, cố gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu rồi lăn mình trên chiếc giường lớn.
Để tôi hỏi hắn xem phải làm gì.
Đây là con của chúng tôi mà.
8.
Tối hôm đó, tôi đang rửa mặt.
Trong gương xuất hiện một người khác.
Tạ Dục ôm chặt tôi.
Hắn ngậm lấy vành tai tôi, giọng lười biếng mà mơ hồ: “Hôm nay sao không đợi anh tắm chung?”
Tôi đẩy đầu hắn ra: “Không được cắn, đau đấy.”
Tay hắn luồn vào váy ngủ của tôi.
"Bé cưng, hôm nay em có nhớ anh không?"
"Không!"
Hắn véo véo mặt tôi: "Sao em không nhớ anh? Hôm nay anh tha thứ cho em, nhưng lần sau em không được làm vậy. Ngày nào em cũng phải nhớ anh."
Sao hắn lại như vậy chứ!
Tôi quay đầu đi, cố gắng không để ý đến hắn.
Nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Tôi quay lại, khóe môi chạm vào má hắn.
Hắn bế thốc tôi lên bồn rửa mặt, sau đó hôn tôi đến mức không thể thở nổi.
Nụ hôn của hắn vẫn kéo dài, tôi phải vội vàng ngăn hắn lại.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi túm tóc hắn và hỏi: "Tạ Dục, anh có thích sói con không?"
Hắn chỉ dùng âm mũi để bày tỏ thắc mắc.
Tôi hỏi lại. Hắn ngước lên, khuôn mặt ướt đẫm hiện rõ, hắn cau mày.
"Chẳng phải sói con chỉ là chó thôi sao? Thật khó coi. Anh không thích."
Tôi sững người, theo bản năng phản bác: "Sói con mới không phải là chó đâu!"
Hắn lại cúi đầu, đáp qua loa vô cùng: "Bé cưng à, nếu em nói không phải thì tức là không phải thôi. Ngoan nào, để anh hôn nhé."
Rõ ràng đang làm chuyện vui vẻ với hắn, vậy mà nỗi buồn lại dâng lên trong lòng.
Bởi vì, hắn không thích sói con.
Bé con của chúng tôi là sói con.
Hắn không thích sói con của chúng tôi.
Tôi đẩy hắn ra, nhảy khỏi bồn rửa mặt, chạy sang phòng bên cạnh, khóa cửa lại và trốn trong chăn.
Tôi buồn quá.
Tôi không muốn ở bên hắn nữa.
Hắn là đồ dối trá. Hắn lừa tôi mang t h a i rồi lại không thích con của chúng tôi.
Ngày mai tôi sẽ bỏ trốn!
Tiếng gõ cửa của Tạ Dục vang lên, tôi càng thêm đau lòng, liền bịt tai lại.
Tôi không nghe gì hết.
Bình Luận (0)
Chưa có ai bình luận, hãy là người đầu tiên bóc tem chương này!