9.
Hôm sau, tôi thò đầu ra nhìn quanh nhưng không thấy Tạ Dục đâu.
Tôi hỏi người hầu, họ nói hắn đi ra ngoài rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đi vắng rồi, tốt lắm.
Tôi trở về phòng và thu dọn đồ đạc.
Tôi không mang theo một bộ quần áo nào, nhưng vali của tôi thì đầy ắp trang sức.
Sau khi thu dọn xong, tôi nhớ ra Tạ Dục vẫn còn rất nhiều đồ trong phòng.
Tôi lê bước kéo vali vào phòng hắn.
Lấy hết đồ quý giá đi!
Vỏ vali sáng loáng.
Đợi tôi về lại rừng, chắc chắn bố tôi sẽ phải phục tôi cho mà xem!
Để xem ông ấy có dám gọi tôi là đồ ngốc nữa không.
Nếu ông ấy nói thế, tôi sẽ ném đồ trang sức vào mặt ông ấy!
Hồng ngọc, lục bảo, hoàng ngọc, tôi nhét tất cả vào.
"Em không lấy viên kim cương hồng sao?"
Ừ ha, chiếc vòng cổ kim cương hồng. Kim cương hồng đắt lắm!
"Cảm ơn anh đã nhắc."
Tôi nói rồi đi tìm sợi dây chuyền kim cương hồng.
Khi đứng dậy, tôi chợt nhận ra có gì đó không ổn. Đúng như dự đoán, một đôi tay ôm lấy tôi từ phía sau.
Cằm người đàn ông tựa lên vai tôi.
Người tôi cứng đờ.
"Cưng à, em định đi đâu sau khi đóng gói nhiều đồ đạc như vậy?"
Tôi lắp bắp: "Không, không đi đâu cả."
Người đàn ông cười khúc khích, "Vậy sao? Tôi cứ tưởng em định bỏ trốn đó chứ."
"Sao lại thế được!"
Tôi nói vậy để lấy can đảm, muốn lật ngược tình thế và tra hỏi ngược lại Tạ Dục về sự xuất hiện cùng những lần hù dọa đột ngột của hắn.
Nhưng ngay sau đó, một cái đuôi lông lá quấn quanh eo tôi.
Một cái đuôi?!
Không phải là của tôi.
Tôi giấu đuôi của mình kỹ lắm đó!!
Tôi chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt chạm phải một đôi đồng tử xanh thẳm.
Đó là màu xanh của rừng sâu.
Giờ chúng đang lấp lánh.
Như thể hắn đã tìm thấy con mồi đặc biệt của mình.
Tạ Dục nhẹ nhàng vuốt ve tóc tôi, răng nanh sắc nhọn nhe ra, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.
"Tốt nhất là đừng chạy trốn. Bé cưng chạy trốn là sẽ bị ăn thịt đó."
"Lam Lam là bé ngoan, đúng không?"
Tôi: ?!
Răng và đuôi của hắn là sao vậy?!
"Cái gì thế này?"
Trông giống đuôi của tôi.
Lông tơ nhiều hơn một chút.
Tạ Dục không trả lời tôi, chỉ có cái đuôi to quanh eo tôi từ từ siết chặt lại.
"Nếu không chạy trốn thì em định làm gì với vali của em?"
Hơi thở của Tạ Dục lướt qua da tôi, răng hắn cọ vào động mạch chủ, như thể hắn sẽ cắn phập một cái nếu không hài lòng với câu trả lời của tôi.
Tôi không dám nhúc nhích, đầu óc quay cuồng.
Nghĩ ra một cái cớ nào!
Tôi biết làm gì với vali của mình đây?
"Em muốn ra ngoài chơi."
Tạ Dục siết chặt lòng bàn tay tôi, không hài lòng với câu trả lời của tôi: "Đi chơi mà không mang quần áo, mà lại mang trang sức à?"
Cũng đúng ha.
Ra ngoài thì ai cũng mang theo quần áo.
Tôi bịa ra vài câu vô nghĩa để biện minh cho lời vừa nói: "Em đến chỗ đấu giá chơi, sẵn bán trang sức."
"Sao em lại bán?"
Nghĩ đến chuyện này thôi là tôi đã thấy bực mình.
"Tất nhiên là vì em sẽ kiếm được nhiều tiền hơn rồi!"
Tạ Dục keo kiệt thật. Làm người hầu cho hắn chẳng kiếm được đồng nào.
Cũng chẳng khá hơn gì làm thợ vặn ốc vít trong một nhà máy chui hết.
Chút tiền ít ỏi này đều bị chuyển khoản hết cho bố tôi rồi!
Vậy mà ông còn than nghèo kể khổ, bảo đối thủ dạo này giàu hơn, bắt tôi kiếm nhiều thêm!
Biết thế lúc đầu đã không đồng ý kiếm tiền nuôi ông luôn rồi!
Tạ Dục gật đầu: "Vậy à? Nhưng em vẫn không được phép bán nó."
Tôi phản đối: "Tại sao chứ?"
Hắn vẫn bình tĩnh: "Tất cả đều là của anh. Em chỉ có quyền sử dụng chúng. Lén lút lấy đồ của anh đem bán là phạm pháp."
Tôi: ?
Tại sao hắn lại keo kiệt như vậy trong khi hắn giàu có như thế?
Tôi bực mình đẩy hắn ra.
Nhưng tôi không đẩy được.
"Vậy thì anh không được ôm tôi!"
Hắn ta: "Ừ."
Tôi nhìn xuống cái đuôi đang quấn quanh eo mình. Tại sao hắn không buông ra sau khi nói "ừ"?
Hắn thật là xấu tính.
Và…
Cái đuôi gì thế này?
Tôi kéo cái đuôi to, mềm mại. Nó quấn quanh tôi một cách trìu mến.
Tạ Dục nắm lấy tay kia của tôi để vuốt ve đầu hắn.
Sao hắn không chỉ có đuôi mà còn có cả tai nữa?
Bóp một cái.
Chúng thật là mềm mại.
Chúng thật là tuyệt.
Đó là một đôi tai thật sự, thật sự ấm áp.
Bóp nó lần nữa.
Đôi tai trong tay tôi giật giật.
Véo chúng thật thích.
Tạ Dục khàn giọng nói: "Em thích chúng không?"
Hắn không đợi tôi trả lời mà đã bế tôi lên.
Đó là một buổi sáng nắng đẹp.
Hắn ném tôi lên giữa giường.
Hắn quỳ xuống bên chân tôi rồi cởi cúc áo.
Cái đuôi lông xù của hắn cọ vào đùi tôi.
Trông hắn cũng giống như một con sói vậy.
Tôi có thể ngửi thấy mùi hương của người khác giới tràn ngập trong không khí.
Đầu đuôi của Tạ Dục ẩm ướt. Hầu kết của hắn lên xuống, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Không!
Tôi không thể ngửi thấy mùi hương của hắn khi hắn ở dạng người.
Giờ thì… Mùi hương của hắn hoàn toàn bao phủ tôi.
Bùm…
Tai và đuôi của tôi cũng bật ra rồi!
Tạ Dục sững lại.
Hắn do dự một lúc, rồi véo luôn cả tai tôi.
"Lam Lam?"
Aaaaaaa, tôi giấu giỏi như vậy, làm sao nó lại xuất hiện được chứ!
Lúc che tai thì không kịp che đuôi, mà che đuôi rồi lại không kịp che tai.
Tôi luống cuống tay chân, bèn dứt khoát đưa tay che mắt Tạ Dục lại.
Tôi hung hăng cảnh cáo hắn: "Không được nhìn!"
Lông mi dài quá mức của hắn cọ vào lòng bàn tay tôi.
Ngứa quá.
"Được rồi, anh sẽ không nhìn. Em đừng mắc cỡ."
"Tôi không có mắc cỡ!"
Trời ơi, tôi sắp bị phát hiện tôi không phải người rồi.
10.
Sau khi đá Tạ Dục ra khỏi phòng, tôi ấn mạnh vào tai mình.
Ấn một lần.
Nó bật lên.
Ấn lần nữa.
Tại sao nó lại bật lên nữa rồi?
Tai tôi bị hỏng rồi.
Thu đuôi vào.
Cuộn tròn nó lại, ấn vào xương cụt của tôi.
Thả ra.
Nó lại duỗi dài ra.
Đuôi tôi cũng bị hỏng rồi.
Sao không thu nó lại được vậy huhu.
Sách hướng dẫn yêu quái nói rằng, những loài không phải người không thể để lộ những đặc điểm không thuộc nhân loại trong xã hội loài người.
Tạ Dục đã phát hiện ra tôi không phải người rồi.
Nếu hắn báo cáo tôi với Cục Quản lý Yêu quái, tôi sẽ bị nhốt lại, bị dạy cho một bài học.
Tôi không thích bị nhốt chút nào đâu.
Điều này không thể xảy ra được!
Tôi phải tìm cách.
Mặc dù Tạ Dục cũng không phải người, tôi có thể báo cáo hắn, nhưng hắn khác tôi.
Hắn giàu có, còn tôi thì nghèo kiết xác.
Cục Quản Lý Yêu quái chỉ bắt nạt những cá thể nghèo như tôi thôi.
Tạ Dục lại gõ cửa.
Sao vừa đuổi ra ngoài hắn đã lại gõ cửa nữa rồi?
Tiếng gõ cửa làm tôi nhức đầu.
"Lam Lam, em biến hình chưa? Anh vào được không?"
Tôi gắt lên: "Không, tôi không muốn gặp anh!"
Hắn bất lực nói: "Sao em không muốn gặp anh?"
Tôi đuổi hắn đi: "Tôi chỉ không muốn gặp anh thôi! Hôm nay tôi không muốn gặp anh!"
Tuy Tạ Dục keo kiệt và xấu tính, nhưng may mà hắn rất nghe lời.
Một lúc sau, ngoài cửa im lìm.
Tôi thò đầu ra, không thấy hắn đâu, bèn lén lút trở về phòng.
Vali đầy trang sức cũng mang theo.
Tôi rất lo cho cái vali.
Tạ Dục sẽ không để tôi chạy trốn.
Nếu tôi mang theo một cái vali lớn như vậy, chắc chắn sẽ bị bắt.
Nếu tôi đi mà không xách vali theo…
Tôi xoa bụng.
Tạ Dục rõ ràng là một con sói, nhưng hắn lại gọi sói con là chó.
Hắn không thích đứa bé này.
Cái nào quan trọng hơn, tiền hay bé con? Bé con chắc chắn là quan trọng hơn rồi.
Tôi đâu có cần tiền.
Sau khi nghĩ thông rồi, tôi rút điện thoại gọi cho bố.
Tôi bấm số, cuộc gọi được kết nối chỉ trong vài giây.
"Au, au."
“Con gái tìm bố có chuyện gì thế? Có kiếm được tiền chưa con?”
Bố tôi không biến thành người, chỉ nói tiếng người, nhưng tôi có thể hiểu tiếng sói tru.
Tôi nghiêm nghị nói: "Con về nhà đây."
Bố tôi: "Con kiếm được nhiều tiền chưa?"
Tôi: "Bố sắp làm ông rồi."
Bố tôi: “?”
Nói xong, tôi cúp máy và ném điện thoại đi.
Tôi bỏ chiếc vòng cổ đắt nhất của mình vào một chiếc túi nhỏ, bên trong có cả thẻ ngân hàng và chứng minh thư. Tôi biến về nguyên hình và nhảy từ ban công tầng hai xuống.
Tạ Dục, kiếm tiền thì sao hả?
Thôi kệ.
Về nhà thôi!
11.
Nhà tôi ở khá xa thành phố.
Tôi từng dùng thẻ phụ của Tạ Dục để mua sắm.
Không cần hạn mức tín dụng, tôi có thể mua bất cứ thứ gì.
Cả tài khoản của tôi nữa…
Tạ Dục thật là keo kiệt. Người hầu không có lương cơ bản, hắn chỉ cho tôi một khoản tiền nhỏ.
Điều chuyển hết cho bố tôi rồi.
Sao không ai dạy tôi rằng tiền không nằm trong thẻ của tôi thì không phải là của tôi vậy chứ?
Dù hạn mức tín dụng trên thẻ đen của tôi có cao đến đâu thì nó cũng không phải của tôi.
Đáng ghét.
Tôi không đủ tiền mua vé ra khỏi thành phố.
Phải làm sao đây?
Tôi cúp điện thoại nhanh quá. Nếu không, tôi sẽ nhờ bố chuyển tiền cho tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn lên cổng ga tàu đông đúc.
Tôi tự hỏi mình nên lẻn vào hay chạy về nhà.
Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.
"Lương Lam?"
Hả?
Có phải cùng tên không?
Tôi quay lại và thấy một người đàn ông đứng gần mình. Hắn ta nhìn tôi, quả thực đang nói chuyện với tôi.
Người này là ai?
Trông hắn ta hơi quen, nhưng cũng không quen lắm.
Con người lớn lên được một tháng tuổi, da trần, hai mắt và một mũi.
Ít nhiều gì thì tôi cũng bị mù mặt.
Người đàn ông bật cười: "Cô không nhớ tôi à?"
Tôi gật đầu: "Anh là ai?"
Hắn ta lấy giấy tờ chứng minh ra.
Trong đó có ảnh, tên và chức vụ của hắn ta.
Mặc dù nhiều người không thích tôi vì tôi không biết chữ, nhưng tôi vẫn đọc được!
"Thẩm Cảnh, Phó Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái, Thành phố A. Ồ, thì ra là anh à."
Người đàn ông đã cấp giấy tờ tùy thân cho tôi.
“Sói nhỏ, cô định rời thành phố A à? Cô định chuyển đến thành phố khác? Nhớ xin giấy phép cư trú ở thành phố mới nhé."
Tôi lắc đầu: "Tôi không đến thành phố mới, tôi về nhà."
Nhà tôi nằm sâu trong núi, một khu bảo tồn thiên nhiên.
"Sao cô lại muốn về? Xã hội loài người không phải rất vui à?"
Trông hắn ta như chẳng có việc gì khác để làm, có lẽ vì công việc của cục trưởng là trông nom sức khỏe của những động vật nhỏ bé như chúng tôi.
Tôi đảo mắt, bắt đầu tán gẫu với hắn ta. "Chơi cũng vui đấy, nhưng tôi chẳng kiếm được đồng nào. Đi làm thì ai cũng nói tôi mù chữ, chẳng tìm được việc nào tốt."
Tôi phàn nàn rất nhiều, hắn ta vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
Cuối cùng, tôi nói với vẻ mặt đáng thương: "Tôi đang mang t h a i và cần về nhà sinh con, nhưng tôi không có tiền mua vé tàu. Cục trưởng, anh có thể cho tôi ít tiền được không?"
Tôi nhìn hắn ta với vẻ mong đợi.
Hắn ta đã làm đến phó cục trưởng rồi, nên vài trăm tệ tiền vé tàu cũng không thành vấn đề đâu nhỉ.
Hắn ta sẽ đồng ý chứ? Hắn ta sẽ đồng ý, phải không?
Nói xong, tôi thấy hắn ta nhíu mày.
"Cô có t h a i trong xã hội loài người à?"
Tôi: “Ừm, sao vậy?”
Thẩm Cảnh nhíu máy chặt hơn: “Người và sói bị khác biệt về mặt sinh sản. Làm sao cô có thai được? Các loài khác nhau có thể thụ thai được không? Một số cặp người - thú được ghi nhận là không có con."
Tôi nói như thể đó là chuyện đương nhiên: "Tất nhiên là tôi có con với sói rồi."
Ngu ngốc.
Tạ Dục cũng là sói.
Thẩm Cảnh thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt. Tôi cứ tưởng các loài khác nhau có thể sinh sản chứ."
Hắn ta hào phóng mua cho tôi một vé.
Trong lúc chờ tàu, hắn ta tiếp tục hỏi cảm nhận của tôi về những mặt tốt xấu của xã hội loài người.
Tàu sắp khởi hành rồi.
Tôi chào tạm biệt hắn ta rồi vào ga với chứng minh thư.
Hắn ta đột nhiên nói: "Khoan đã, con sói độc thân duy nhất ở Thành phố A là..."
Tôi không thể chờ đợi thêm được nữa.
Hàng người chen chúc.
Tôi lờ hắn ta.
Đi theo dòng người đang ùa xuống sân ga.
Trên một đường ray khác, đoàn tàu gầm rú lao đi.
Tôi nhìn xuống vé, tìm kiếm số toa tàu.
Tôi lên tàu rồi ngồi vào ghế F.
Quay lại nhìn ngắm phong cảnh.
Đường hầm dần che khuất tầm nhìn của tôi.
Tôi ngủ thiếp đi.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi đã ở nhà.
Tôi ngủ một giấc rất dài.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở trong một khu rừng rậm rạp đầy rẫy nguy hiểm.
Bình Luận (0)
Chưa có ai bình luận, hãy là người đầu tiên bóc tem chương này!